31/12/2016 – Happy New Year

Thế là lại 1 năm đã trôi qua. Nói ngắn thì rất ngắn, mà bảo dài thì cũng thật là dài. 2016 có lẽ là năm làm thay đổi con người mình nhiều nhất, cảm giác tuy rằng có chút khó thích nghi, nhưng âu cũng là chuyện có muốn tránh cũng không được. Thôi gác lại hết những chuyện không vui của năm cũ, chuẩn bị chào đón năm mới thật rực rỡ nào (^0^) Hi vọng ngày này năm sau được đón năm mới bên đất Nhật. Cố lên cố lên cố lên!!!

Bonus shoot ảnh khai máy ảnh mới vào ngày tiễn năm cũ. Có máy ảnh mới rồi chịu khó mà đi chụp rồi làm cái insta với flickr mới lung linh vào nghe chưa!

Lâu không chụp không chỉnh nếu màu ảnh có ngusi xin giang hồ hãy thứ tha ;___;

08/04/2015

Nhiều khi cũng tự thấy mình ngu. Tự đi ôm rơm xong tự kêu rặm bụng =)))) Cảm giác kiểu chả biết làm thế nào mới hài lòng người ta. Thụ động bảo gì làm nấy thì bị kêu là vô trách nhiệm, không có tinh thần này kia. Mà hào hứng năng nổ quá thì người ta lại tưởng mình có lộc lá gặt hái gì hay sao mà hăng thế =))))

Mà nhiều khi kiểu mình bị phũ cho hết lần này đến lần nọ, xong rút cục với cái đầu óc cá vàng thì lại quên mất là bị người ta phũ xong chạy đến bên cạnh vẫy đuôi ý, kiểu kiểu thế =)))))

Tóm lại rút cục vẫn chỉ là mang cái mặt nóng mà úp vào mấy cái mông lạnh mà thôi =))))

Tôi chỉ muốn sống có ích hơn 1 chút thôi có được không?

11/02/2015 – Cắt tiết gà

Cũng chẳng có gì đặc sắc. Chỉ là hôm qua bố mới được người ta cho 1 con gà. Nếu ở nhà bác ở quê hay nhà bà nội thì con gà sẽ đc nhốt lại trong lồng, cho ăn rồi đợi đến hôm giao thừa là được tắm rửa waxing sạch sẽ nằm gọn trên mâm cơm cúng tất niên. Thế nhưng ở nhà mình thì nó sẽ bị tống vào tủ lạnh luôn cho gọn (và tiện).

Bố bảo mày xuống đây mà học cách cắt tiết gà cho quen đi. Tôi không muốn làm chút nào. Không phải tôi lười. Cũng ko phải tôi sợ gà. Cũng chẳng phải tôi nhìn thấy máu me là sẽ bủn rủn chân tay như nữ chính trong phim. Chỉ là tôi không muốn nhìn thấy cảnh nó chết. Ngay trước mặt tôi.

Đây là lần thứ 2 tôi giúp bố cắt tiết gà. Cũng chẳng có gì, bố có thể làm 1 con gà ngon lành & sạch sẽ trong vòng 1 nốt nhạc. Duy chỉ có công đoạn cắt tiết là cần người giúp 1 chút. Và tôi là người phải lãnh cái trọng trách ấy.

Con gà ở trong lồng, cái cổ nó cố vươn ra ngoài như tìm đường thoát, Bố cắt cái dây buộc cái của, lôi con gà ra, rồi lấy chính cái dây ấy buộc vào chân nó. Rồi bố đưa cho tôi giữ.

Cái cảm giác khi chạm vào 2 cái chân ấy, quen thuộc vô cùng. Chẳng phải nó giống hệt đôi chân nhỏ nhỏ của con mèo tôi vẫn hay ôm vuốt cưng nựng hàng ngày sao?  Mềm mềm, có chút độ ấm của 1 sinh vật đang còn sống, và cố giãy giụa phản kháng 1 cách yếu ớt. Bố bảo tôi một tay nắm chân nó, một tay túm 2 cái cánh lại, để bố cắt tiết. Mẹ còn dặn thêm là cẩn thận ko nó ị vào chân. Tôi bỗng nhớ đến ngày bé bị xe tông trúng. Lúc đó tôi cũng sợ đến mức tè cả ra quần.

Khoảnh khắc con dao cứa vào cổ nó, nó giãy lên đau đớn. Máu chảy tung tóe ra cái bát hứng dưới đất. Nó khỏe lắm. Tiết ra rất nhiều. Đầy cả 1 bát. Cánh và chân không thỉnh thoảng lại giật giật từng chặp. À. Ra đây là cái thứ mà người ta vẫn gọi là “giãy chết”. Lông nó xù lên, rồi cuối cùng xẹp xuống áp chặt vào người. Tôi có đọc ở đâu đó, khi con người bị nổi da gà tức là cơ thể đang giải phóng adrenaline trong những tình huống khẩn cấp hoặc bị xúc động mạnh. Chắc nó đang shock lắm.

Rồi máu chảy ra ngày một nhiều. Tần suất giãy đạp của nó cũng thưa dần, và nó chẳng còn khỏe như lúc mới bị trói vào nữa. Nó rên lên những tiếng òng ọc trong cổ họng. Các cơ ở chân nó căng ra, những ngón chân vặn vẹo co quắp rồi lại duỗi ra. Và tôi chỉ biết là nó đã chết khi bố bảo tôi thả tay ra được rồi đấy.

Tôi không phải người ăn chay. Thậm chí tôi còn rất thích ăn thịt. Nhưng cái cảm giác nhìn 1 sự sống lụi tắt dần trước mắt mình, cảm giác được sự giãy giụa trong tuyệt vọng trên đôi tay mình, không phải là cảm giác dễ chịu gì.

Chắc là tôi sẽ sớm quên thôi, rồi tôi sẽ lại ăn thịt gà như chả có chuyện gì xảy ra. Chỉ là tối nay, ăn cháo gà bỗng thấy nó bớt ngon đi 1 chút.

Lảm nhảm lúc nông nhàn. Xung quanh ai cũng bận quắn đít nên cũng phải làm ra vẻ bận rộn 1 tí cho thiên hạ đỡ lườm bằng con mắt hình viên đạn.

Hôm nay là 24 tháng Chạp.

Con ra đi vào một ngày mưa…

Ngày đầu về nhà, con hoảng sợ, điên cuồng chạy trốn. Cả nhà bảo phải xích con lại cho con khỏi đi chơi rồi bị bắt mất như anh Rô. Nhưng xích không nổi. Con hoảng loạn đến mức cả nhà phải thả con ra. Rồi sau đó mới biết, vì con sợ quá nên có thả con cũng chẳng dám đi đâu. Nói con sống 1 năm chỉ nằm dưới gầm bàn chắc chả mấy ai tin.

Mẹ chiều con, may cho con 1 con chuột bằng vải màu xám để chơi, vì con chả dám đi đâu. Con vần nó suốt ngày, cho đến lúc nó chuyển thành màu đen xì. Tối đi ngủ, “con chuột” lại thành gối ôm của con. Con cứ thế ôm nó ngủ ngon lành, như 1 đứa trẻ con nghịch mệt lăn ra ngủ tại chỗ, đáng yêu lắm.

Cả nhà thương con lắm. Vì con vừa nhát, lại tiêu hóa không tốt, nên mua cá về để nấu riêng cho con ăn với cơm. Này nhé, cá mua ngoài chợ về rửa sạch, tẩm ướp, nướng sơ bằng nồi halogen, sau đó cho vào tủ đá, lúc nào ăn mới mang ra nướng trên lửa cho cháy vàng, thơm phức. Con ngoan lắm, không bao giờ ăn vụng, cũng chẳng bao giờ đòi ăn lúc cả nhà đang ăn cơm. Chỉ khi nào lạch cạch mở tủ lạnh với cầm cái bát của con lên gác là con biết ngay. Con vừa chạy vừa kêu, dụi đầu vào chân mọi người, đáng yêu lắm. Con ăn khỏe ơi là khỏe. Ngày mấy bát cơm trộn cá, rồi rau luộc, rồi thức ăn khô. Cả nhà vẫn đùa là “như ăn buffet”. Thế mà con không béo nổi, vì tiêu hóa con không tốt, ăn bao nhiêu là đi ra hết bấy nhiêu, nhưng con khỏe lắm. Mỗi lần bế con mà con không thích, con ghì tay lại, mặt ngoảnh đi chỗ khác, kiểu rất cự tuyệt, chứ không hề đạp hay cào cắn như anh Rô. Tính con thế, không thích bế, không thích nựng, không thích ôm ấp vuốt ve. Con chỉ thích ở một mình. Cái tính này của con, quen lắm.

Con ốm, cả nhà lo lắng gọi bác sĩ về khám. Người ta bảo con bị bệnh này bệnh kia. Phải tiêm mũi này mũi nọ. Nhà mình có ai biết gì đâu, có bệnh thì vái tứ phương, bác sĩ bảo sao thì nghe vậy. Được mấy hôm, thuốc tan hết, con lại đau. Con đau quá, không biết làm thế nào. Người cứ quặn thắt lên từng cơn. Con đau đến mức còn không kiểm soát được vệ sinh cá nhân của mình. Con chỉ biết chạy theo mẹ, dụi chân vào người mẹ, như cầu xin mẹ cho con lại được tiêm như hôm trước, để con đỡ đau. Vì con chỉ biết tiêm xong là con không đau nữa. Nhưng con ơi, mạng con là mạng thú vật. Người ta chữa chạy gì? Người ta chỉ muốn tiêm cho con mũi giảm đau, mũi thuốc bổ, được mũi nào hay mũi ấy, để lấy tiền mà thôi.

Đến khi phát hiện ra đúng bệnh của con thì đã quá muộn. Cơ quan trong người con đầy những máu, những mủ, những viêm nhiễm. Dù đã cắt đi rồi, nhưng ai mà biết nó đã lây lan đến những chỗ nào? Lúc đón con từ viện về, con nhìn thấy người quen liền tủi thân mà kêu váng lên. Bao nhiêu ấm ức, bao nhiêu nhớ nhung mọi người con dồn cả vảo đó. Nghe mà như dao cắt vào lòng.

Nói đến chuyện đưa con đi chữa bệnh, mọi người đều hỏi “mèo Tây à?”. Nhưng con không cần phải là một cô mèo đẹp hay đắt tiền để được cả nhà cưng chiều. Con chỉ cần là chính con thôi.

Ra viện. Ngày đầu, ngày sau, mỗi ngày con nhấm nháp được 1 tí cơm. Ăn đã ít lại còn bị đè ra bơm kháng sinh vào miệng. Biết là con không thích đâu, nhưng phải uống thì mới khỏi được, con ạ. Đã ốm, lại đắng mồm đắng miệng, đến người còn chẳng muốn ăn gì nữa là con. Thế cho nên món cơm trộn cá nướng mà con thích nhất, ăn hoài cả năm không chán, con cũng chẳng buồn ăn. Rồi con héo hon, gầy mòn. Người con ngày xưa cả nhà vẫn bảo là “trông ‘đô’ thế”, thì bây giờ chỉ còn da bọc xương. Con yếu lắm. Người cứ lả dần đi. Từ xưa đến giờ cả nhà chưa bao giờ nhốt được con. Đến dây xích bằng sắt xích vào chân bàn con còn giật tung ra được. Thế mà bây giờ chỉ úp cái giỏ nhựa lên để con khỏi đi lung tung, con cũng không còn sức để đẩy ra nữa. Buổi sáng hôm nay, con vẫn nằm đấy. Đôi mắt con vẫn mở. Nhưng nó vô hồn , dại đi, chẳng biết còn ý thức hay không. Thương con chẳng ăn chẳng uống được gì, mẹ bón cho con mấy thìa nước đường. Con liếm được mấy giọt thì cũng chẳng buồn uống nữa. Chắc là con biết mình sắp chết rồi. Người ta bảo lúc sắp chết mình có thể cảm nhận được đấy. Nó cứ lạnh dần từ chân lên đến đầu. Con ngả đầu xuống nằm như đang ngủ, và trút hơi thở cuối cùng. Con chẳng kêu gì. Chẳng biết là con không thấy đau hay con không còn sức để kêu nữa, nhưng mong là con đã được ra đi nhẹ nhàng.

Từ nay cả nhà sẽ không còn được bên con nữa rồi. Không được ôm con, không được vuốt ve con, không được trộn cơm cá cho con, không được ra vườn rau lùa con về, không được sờ cái đuôi “chìa khóa cả chùm” quắn quéo của con, không được sờ vào cái đệm thịt cứng cứng màu đen ở chân của con nữa rồi.

Yên nghỉ con nhé.

Cả nhà luôn yêu con.

Như những cơn mưa mùa hạ

Bạn có tin vào cái gọi là duyên số không?

Câu trả lời của mình không phải là có, mà cũng chẳng phải là không. Duyên số cũng giống như cái thứ chúng ta gọi là “ma quỷ” ở xung quanh ta vậy. Chẳng ai miêu tả được nó ra làm sao, cũng chẳng ai chứng minh được nó có thật hay không, nhưng cũng không ai có thể hoàn toàn phủ nhận được sự tồn tại của nó. Nó cứ tồn tại giữa chúng ta, vô hình mà hữu ý như thế.

Chuyện là: hồi còn học đại học, đợt đi tập quân sự mình có bắt gặp một bạn. Phải nói là đáng yêu: da trắng, đeo kính, người nho nhỏ, không hay cười nhưng đã cười thì rất tươi, ít nói. Tóm lại là nhìn rất hợp mắt mình. Chả phải mình có ý gì với bạn ấy đâu, nhưng mỗi lần tập bắn súng hay diễu hành ở cái sân ấy, thỉnh thoảng đôi mắt mình lại vô tình ngó qua ngó lại để tìm kiếm bạn ấy trong đám đông. Không hẳn là cố tình tìm, mà đúng hơn là cứ nhìn vu vơ, để rồi lúc phát hiện ra bạn ấy ở đâu thì trong lòng lại cười “hihi” một tiếng. Tất cả chỉ có vậy.

Đến khi về trường, thi thoảng mình lại đi ngang qua bạn ấy. Lúc thì ngang qua nhau trong sân bóng. Lúc thì trên hành lang lớp học. Khi thì ở sân trường. Mỗi lần thấy bạn ấy đi ngang qua, mình cứ có cảm giác như gặp được người quen ấy, cứ thấy vui vui thích thích, như kiểu đang lướt qua mấy kênh trên TV chợt bắt gặp bài hát mình thích đang được phát, dừng lại xem đến hết bài rồi lại chuyển kênh ấy. Tần suất gặp nhau không quá lớn, có khi 1 tháng mới gặp 1 lần. Cơ mà không bao giờ bạn biến mất khỏi tầm mắt mình lâu hơn thế. Như thể sự tồn tại của bạn ấy quanh cuộc sống của mình cũng giống như một nhành cây dại vươn ngang qua khung cửa sổ. Mình chẳng chú ý đâu, nhưng nó vẫn luôn ở đấy.

Tốt nghiệp, mình cứ nghĩ là sẽ chẳng gặp lại nhau nữa cơ. Ừ, Hà Nội nhỏ vậy nhưng cũng rộng lớn lắm. Đến những người có nhu cầu tìm đến nhau còn khó khăn lắm mới sắp xếp được một cái hẹn. Vậy tỉ lệ mình gặp lại bạn cứ cho là 1 phần triệu đi [ cứ cho xông xênh thế vì Hà Nội hơi đông dân :)) ]. Ấy thế mà vẫn gặp. Vẫn như ngày xưa, bạn đi ngang qua mình vào lúc mình chẳng ngờ nhất: lúc mình phóng xe vào hầm để xe cơ quan. Bạn đi bộ ngang qua cổng cơ quan mình, còn mình phóng xe thẳng xuống hầm. Cả hai sự kiện chỉ diễn ra chưa đầy 10 giây. Ấy thế mà mình đã gặp bạn những bốn lần.

Cái đó, có gọi là duyên số không?

Bạn ấy vẫn thế. Đeo kính trắng, một chiếc cặp sách nho nhỏ, dáng người nhỏ gầy nhưng lúc nào bước đi cũng ngẩng cao đầu. Cái cảm giác ấy thật khó tả. Cứ như là cho dù mình và cả thế giới này có thay đổi thế nào, thì bạn ấy cũng sẽ vẫn mãi như thế vậy.

Mình vẫn chưa được nghe giọng nói của bạn ấy.

Thậm chí còn chẳng biết tên.

Một cảm giác rất khó tả.

Những điều tôi ghét

Hí hí đúng ra đầu năm phải làm cái list những điều tôi thích, nhưng mà mấy hôm vừa rồi gặp nhiều chuyện ngứa ngáy quá nên là phải tìm chỗ xả bớt không có là quên mất. Mình ko ám chỉ riêng cá nhân nào đâu nhưng nếu bạn nào lỡ đọc được thì làm ơn tránh những điều sau ra nhé:

Continue reading

Chuyện cái áo

“Cái con bé béo béo ngày xưa chơi thân với con bây giờ đâu rồi?”
“Thì nhà nó vẫn ở đấy, có đi đâu đâu mẹ”
“Thế mấy đứa cấp 3 bây giờ không chơi với nhau nữa à?”
“Thỉnh thoảng họp lớp gặp nhau thì hỏi chuyện qua qua thôi, chứ bình thường cũng không liên lạc nhiều”
“Bạn bè bây giờ chơi với nhau lạ nhỉ? Ngày xưa bạn bè bố mẹ………………..”

Lạ nhỉ?

Tôi vốn không quan tâm lắm tới chuyện ăn mặc. Mặc gì cũng được, miễn đừng nhếch nhác, rách rưới hay bẩn thỉu là được rồi. Ấy thế nên mới có cái thói quen là mở tủ ra, thấy cái áo nào ở trên cùng thì cứ thế cầm lên mà mặc. Mặc mãi thành quen. Rồi đến một lúc nào đó, bằng một cách nào đó, chiếc áo đó lọt xuống đáy tủ. Tôi cũng dần quên đi. Bẵng đến khi lôi tủ quần áo ra xếp lại, mới chợt nhận ra, à, hóa ra mình còn có nó.

Trở thành những chiếc áo nằm dưới đáy tủ của nhau, tôi không trách ai, mà cũng chẳng có quyền để trách ai cả. Một khi mối quan hệ đã phai nhạt dần đi, thì đấy là do cả hai cùng không muốn bỏ công vun xới nữa. Với tôi, một mối quan hệ còn tồn tại là do trong hoàn cảnh ấy, trong thời điểm ấy, người ta còn cảm thấy cần nhau. Người ta còn cảm thấy muốn được chia sẻ cùng nhau. Người ta còn có thể hiểu được nhau.

Đi đến đâu tôi cũng có thể kết bạn khá dễ dàng. Rất yêu mến nhau. Nhưng khi đi khỏi đó rồi thì mối quan hệ lại tan biến, để thời gian và mọi thứ mới trong cuộc sống cuốn phăng đi mất. Tôi không giỏi trong việc giữ bạn, cũng không thực sự quá hồ hởi trong việc hi sinh thời gian tìm về với nhau. Bạn ở bên mình, còn cần mình, còn tìm đến mình, mình luôn sẵn sàng lắng nghe, thật lòng thật dạ quan tâm và cố gắng làm tất cả những gì có thể để bạn vui. Nếu không, cả hai sẽ tự nhiên mà mất dần liên lạc. Chẳng phải đã có câu “xa mặt thì cách lòng” đấy sao?

Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi mình. Liệu người ta có biết được sự quan trọng của người ta đối với mình hay không? Mình không nói nhưng người ta có hiểu rằng khi mình dành thời gian của mình cho người ta nghĩa là người ta có ảnh hưởng với mình nhiều lắm không? Và liệu với người ta mình có quan trọng thế không? Liệu mình sẽ được là chiếc áo “tiện tay cầm” của người ta trong bao lâu?

Nhưng nghĩ lại thì, chẳng ai có thể đi bên nhau cả đời, có thể sẵn sàng ngồi nghe chuyện để hiểu cho nhau cả đời, cũng như chẳng ai có thể thích mãi một chiếc áo cả đời. Chỉ cần biết rằng ta luôn ở trong nhau, rằng những kỷ niệm những khoảnh khắc đã từng chia sẻ sẽ mãi còn đó, rằng khi tìm đến nhau ta luôn có thể mỉm cười, là đủ để ta yên tâm cất giữ tình bạn ấy vào nơi ký ức xa xôi mà bước tiếp.

Phải không?